NHU CẦU NHÂN LỰC DU LỊCH TẠI KHU VỰC PHONG NHA – KẺ BÀNG: HÀM Ý CHO HỢP TÁC ĐÀO TẠO GIỮA CƠ SỞ GIÁO DỤC VÀ DOANH NGHIỆP
TOURISM HUMAN RESOURCE DEMAND IN THE PHONG NHA – KE BANG REGION: IMPLICATIONS FOR UNIVERSITY–INDUSTRY COLLABORATIONABSTRACT
DOI:
https://doi.org/10.65934/mkusj.2026.43.856Từ khóa:
cơ sở giáo dục, doanh nghiệp du lịch, hợp tác đào tạo, nhu cầu nhân lực du lịch, Phong Nha - Kẻ BàngTóm tắt
Sự bùng nổ của ngành công nghiệp không khói trong xu thế hội nhập toàn cầu đang đặt ra những thách thức lớn về mặt quản trị và phát triển nguồn lực, đòi hỏi các cơ sở đào tạo phải liên tục tự đổi mới để bắt kịp đà tăng trưởng của thực tiễn. Trong bối cảnh ngành du lịch tại Việt Nam, đặc biệt tại khu vực Phong Nha – Kẻ Bàng, phát triển mạnh mẽ và thu hút lượng khách quốc tế ngày càng tăng, nhu cầu về nguồn nhân lực du lịch chất lượng cao trở nên cấp thiết. Nhằm tìm kiếm giải pháp nâng cao tính thích ứng của người lao động tương lai, bài báo này phân tích thực trạng đào tạo nguồn nhân lực du lịch tại Trường Đại học Quảng Bình và nhu cầu nhân lực tại các đơn vị khai thác du lịch, đồng thời chỉ ra những bất cập trong việc gắn kết giữa chương trình đào tạo lý thuyết và yêu cầu thực tiễn.Tiến trình bóc tách các chỉ số được thực hiện khách quan thông qua hệ thống dữ liệu thực chứng. Cụ thể, trên cơ sở khảo sát, phân tích số liệu về năng lực, kỹ năng và số lượng nhân lực hiện có, bài báo đề xuất một mô hình hợp tác đào tạo giữa cơ sở giáo dục đại học và các đơn vị khai thác du lịch. Để tối ưu hóa năng lực cạnh tranh của sinh viên sau khi tốt nghiệp, mô hình này nhấn mạnh kết nối lý thuyết – thực hành, nâng cao kỹ năng chuyên môn và thực hành cho sinh viên, đồng thời đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững của ngành du lịch. Khép lại quá trình luận giải, kết quả nghiên cứu cung cấp cơ sở khoa học cho việc xây dựng chính sách hợp tác đào tạo và phát triển nguồn nhân lực du lịch tại Việt Nam, góp phần định hình một chiến lược liên kết bền vững giữa nhà trường và xã hội.